Sài Gòn đếm mấy ngã tư rẽ lối yêu thương

19/11/2018   98  5/5 trong 3 lượt 
Sài Gòn đếm mấy ngã tư rẽ lối yêu thương
Con đã từng gắt gỏng Sài Gòn, cau mày vì cái guồng sống vội vã chẳng kịp thở đều nhịp, con đã từng khó chịu với mấy cơn nắng cơn mưa bất chợt chẳng thương ai, con đã từng thất vọng với những lúc con khó khăn thất bại, những lúc con mềm yếu hoang mang giữa lòng Sài Thành.

 
  • Sài Gòn cho con biết nơi chốn bình yên là thế nào

    Sài Gòn cho con biết nơi chốn bình yên là thế nàoSài Gòn cho con biết nơi chốn bình yên là thế nào

    Sau những tháng năm nương tựa vào mảnh đất ồn ào náo nhiệt này, con chợt nhận ra rằng: Nơi nào ta bỏ rơi tuổi trẻ nhiều nhứt, nơi đó sẽ là nơi bình yên nhứt.

    Con đã từng gắt gỏng Sài Gòn, cau mày vì cái guồng sống vội vã chẳng kịp thở đều nhịp, con đã từng khó chịu với mấy cơn nắng cơn mưa bất chợt chẳng thương ai, con đã từng thất vọng với những lúc con khó khăn thất bại, những lúc con mềm yếu hoang mang giữa lòng Sài Thành. Nhưng rồi, tuổi trẻ mớ năm trời con bỏ nơi đây, từng ngày qua hăm bốn tiếng con dần quen với nhịp thở đó, khóc thương buồn tủi hay cảm xúc vỡ oà Sài Gòn luôn cho con đủ cả. Người ta bảo, tuổi trẻ sẽ đẹp nhứt khi có được một người thương mình thật sự, giờ con tự hào khoe với ba rằng con có một người thương chân thành tên Sài Gòn luôn gắn bó theo con, liệu ba có nói con tồ lô hông?

  • Sài Gòn cho con duy nhất một mùa thương nhớ

    Sài Gòn cho con duy nhất một mùa thương nhớSài Gòn cho con duy nhất một mùa thương nhớ

    Người ta hay trách Sài Gòn nóng rang, chỉ có hai mùa mưa nắng khắc nghiệt và mỏi mệt. Nhưng với con, Sài Gòn chỉ có duy nhất một mùa, mười hai tháng chạy trôi chỉ mãi một mùa, mùa của những nỗi nhớ. Nỗi nhớ bất chợt đâu đó của những kí ức quen thuộc giữa góc quen, giữa những dọc phố vỉa hè, giữa những con đường đã vãn người qua...con hay đứng khựng lại, ngó nhìn mấy cơn gió nhẹ tạt qua mặt, nhớ những thứ trong vô thức chẳng cần nhớ, những thứ chẳng thể quên.


    Con hay nhớ những ngày trong trời nắng gắt hồi nào của tháng ba, hay những ngày hẩm hiu thoáng chốc chợt nắng của tháng năm. Rồi hay nhớ những ngày u ám chực chờ mấy cơn mưa chiều của tháng chín. Và cả những ngày se lạnh trở gió thổi nhẹ của tháng mười hai cuối năm. Thời khắc trôi qua, những kí ức tồn tại đó từng ngày càng gắn chặt hơn với hai từ "Sài Gòn" trong con. Nó khắc nghiệt đến nỗi sẽ là lúc con muốn quên đi những bóng hình người thương xưa cũ, Sài Gòn lại làm con nhớ. Là lúc con muốn quên đi những năm tháng còng lưng nơi giảng đường mệt mỏi hay những giờ làm thêm cực khó của tuổi trẻ, Sài Gòn lại làm con nhớ. Là lúc con muốn quên những cơn gió lạnh buốt hồi cô đơn, những cái khịt mũi một mình chẳng thể kể ai, những cơn đau ám ảnh tồn tại, Sài Gòn vẫn ở đó và gợi nhắc lại. Là lúc con đơn giản nhẹ lòng ngồi trên con xe cũ kĩ, thả vội suy nghĩ vào dọc con phố, Sài Gòn cũng lại làm con nhớ những thứ khó quên.

    Sài Gòn muốn con nhớ, thì ắt con phải nhớ. Sài Gòn tạm nhắc con quên, thì ắt con hẳn quên. Nhưng rồi Sài Gòn vẫn mãi lưu giữ những kí ức thoắt ẩn thoắt hiện đó, để rồi thỉnh thoảng nhắc con phải cùng nhớ, phải cùng trải qua những mùa nắng mưa, của những mùa bước qua.

  • Sài Gòn cho con hình hài một ai đó quen thuộc

    Sài Gòn cho con hình hài một ai đó quen thuộcSài Gòn cho con hình hài một ai đó quen thuộc

    Đó là khi Sài Gòn chứa đựng cả thế giới của con, chứa đựng cả một bầu trời trong veo, có con, có cả một hình hài nào đó thân thuộc luôn hiện diện.

    Con nào giận hờn với người nhưng rồi chẳng làm gì được, con lại giận Sài Gòn.

    Con vui với người ta tự khắc chạy dọc vòng vòng con phố ngã tư ngó nhìn Sài Gòn rồi khẽ miệng cười an nhiên. Con xa nhớ người ta cũng tự khắc hít thở bầu không khi thân thuộc ấy để tự làm lòng vui. Con quên mất người nhưng rồi tự khắc Sài Gòn cứ gợi nhớ lại làm con đau, con hụt hẫng.

    Những cuộc hẹn hò hàn huyên không nghỉ với người ta, những cuộc yêu chớm vội cùng với người ta Sài Gòn đều cho con hết, kể cả những lần độc bước một mình như rằng con đang hẹn với chính Sài Gòn, với những ưu tư chẳng biết kể ai.

    Sài Gòn, con, người ta dường như lắm lúc là một, lắm lúc là những kẻ ngao du yêu đời mộng mơ, xa vắng một chút lại nhớ, gần nhau thiệt nhiều hoá thương vô bờ.

  • Sài Gòn cho con biết thương nhớ từng đoạn đường thân thuộc

    Sài Gòn cho con biết thương nhớ từng đoạn đường thân thuộcSài Gòn cho con biết thương nhớ từng đoạn đường thân thuộc

    Có đứa bạn nó bảo con khùng, cái ngữ gì suốt ngày thích lê la hết dọc phố này tới phố nọ, thích ở ngoài mấy con đường còn hơn cái phòng trọ ấm cúng của mình. Lắm lúc con cũng thấy mình tánh kì, nhưng con hổng biết, vì chẳng hiểu sao những con đường nơi đây luôn cho con những cảm giác thật lạ.

    Con nhớ như in, lần con mới vô đây học năm nhứt, trong một tháng trời mà con bị lạc đường tới tận hơn dăm chục lần... lần nào cũng tận tối mịt mới mò được ra đường "hơi quen quen" mà về...

    Con thương những con đường nơi đây kinh khủng. Mỗi góc phố, mỗi con đường cho con từng cảm xúc khác nhau, cảm nhận khác nhau...

    Sẽ là những góc phố đầy phồn hoa đô thị, là lúc con đã từng vỡ òa lên như một kẻ "hơi quê một xíu": Trời ơi, anh Tây, chị Tây nhiều quá, đẹp quá chừng...


    Sẽ là những góc phố im ắng giữa những hàng cây che khuất mất hai dãy đèn, le lói bên vỉa hè những hàng quán im ắng tiếng canh cách của gõ bàn, tiếng hút sột sột tô hủ tiếu nóng bừng...

    Sẽ là những góc phố ồn ào pha thêm cái khó chịu khi cứ mải miết hôm nào cũng đóng chốt thi công...

    Sẽ là những góc phố kẹt mãi đoạn dài hai ba hàng xe nóng bừng hai bên tai vì phải vật lộn giữa mớ ô tô, xe máy nhặng xị pha lẫn tiếng ồn ào chửi bới đâu đó...

    Sẽ là những góc phố trong xanh ven kênh, ngọt ngào đón nhận cái nắng chiều nhẹ, cái yên ả của một Sài Gòn rất khác...

    Sẽ là những góc phố quen thuộc, quen tới thấm cả vào trong phản ứng vô thường của mỗi người, như thể tui bảo, cho con nhắm mắt, con dư sức chạy thẳng một mạch trên cung đường ấy mà chẳng thèm nghĩ ngợi chi....

    Sài Gòn, cho đó những con đường, cho đó những góc phố, cho đó những dư âm, những kỉ niệm thiệt thương mà lúc nào con cũng mơ màng với nó. Cảm xúc con kì quá ba hở?

  • Sài Gòn cho con biết mớ chung cư xưa, mớ tình người xưa còn đọng lại

    Sài Gòn cho con biết mớ chung cư xưa, mớ tình người xưa còn đọng lạiSài Gòn cho con biết mớ chung cư xưa, mớ tình người xưa còn đọng lại

    Dẫu biết bây giờ chọn một cái chung cư xập xệ xưa cũ hẳn hông phải lựa chọn hoàn hảo, nhưng con lại thích thế. Con lại thích mình là một thành viên của đại gia đình “bự bự” đó, để khi ai có hỏi nhà mày có mấy người thế, con lại dõng dạc vui tươi la lên “Nhiều quá đếm hổng hết!”

    Con nhớ cái hồi mới tới chung cư, gặp chú Bảy lầu ba ở quán nước đầu cửa, chú kể lắm chuyện trên đời dưới đất của cái chung cư “trứ danh chuyện đời” này. Chú hề hước kêu:” Bây ơi, nguyên cái chung cư như cái chợ, à hông như đoàn ca kịch đó chứ! Chỉ khác là ca kịch nó tốn tiền mua vé, diễn có chọn lọc, chứ ở đây tha hồ coi kịch miễn phí mỗi ngày đó! Mắc mợt luôn, haha”

    Nguyên lời ổng nè ba “Mỗi gia đình như một dở kịch, thay nhau diễn, hôm thì thằng già chồng đi nhậu dìa bị té cầu thang, trời ơi dợ con ổng ré hết cái lầu, mà có bị chi đâu. Rồi có hơm con Tiện nó chửa hoang tới ngày đẻ, trời ơi ta nói đàn bà trong chung cư tự khắc đoàn kết bày mưu tính kế đỡ tại nhà luôn, may hổng sao, giờ sáng nào cũng nghe con nó khóc, mợt hết cả tai. Rồi chưa hết, bữa lầu trên ai đồn đó xong cả bầy sinh viên đâu đó xin dô kêu trải nghiệm căn phòng ma, bà cha nó tao ở mấy chục năm rồi tao chưa ai hù, tụi bây ở đây tới kêu có ma hù cô chú, tao dợp hết từng đứa giờ.

    Rồi lại có hơm, thằng Beo lầu 7 nó chơi thuốc xong tưởng là hồ bơi đứng ngay cửa đòi nhảy, trời quơi muốn nổ tim, may mà ôm nó kịp. Xong rồi có hôm tao nữa, tao đi nhậu mà quên nói bà nhà mà điện thoại hết pin, bã gọi hông được mà tao thì say bí xỉ ngủ luôn chỗ quán, sáng hôm sau tao dề cả chung cư mừng húm, kêu đêm qua cả chung cư tìm tao khắp phố, bà nhà tao khóc từ trên lầu mười xuống tới lầu trệt, haha, hề hước. Mà nói đi cũng phải nói lại, mấy mớ chung cư này nó cũ thiệt đó mà tình người nó hổng cũ à nghen, cũng sớm lửa tối đèn lắm á bây. Cứ đặng qua mấy năm, lại có người mất, nguyên cái chung cư buồn tới mấy ngày, ngó thương.”

    Đặng nói xong, chú Bảy tính tiền rồi lại lên lối cầu thang. Con ngồi dưới ngẩn ngơ, Sài Gòn vẫn cứ dễ thương hè, ngó kì ba ha.

  • Sài Gòn cho con những buổi sáng trong veo yên lành

    Sài Gòn cho con những buổi sáng trong veo yên lànhSài Gòn cho con những buổi sáng trong veo yên lành

    Đó giờ con nào có dậy nổi cái buổi sớm Sài Gòn đâu, hồi nào mở tỏ mắt cũng đâu mười giờ, thức khuya dậy muộn riết thành thói quen. Rồi ngỡ có hôm thức giấc vào một buổi sớm, con nhổm mình dậy, đi bộ dọc bờ kênh, leo lên cái thang bộ cầu vượt bắt ngang kênh Tàu Hũ, hay dạo mấy phố Đức Bà rợp bóng cây, ngắm nhìn Sài Gòn đang tất bật cho một buổi sớm mai, con chợt thương hắn thấy lạ... Thương vì hắn sáng sớm tinh mơ trong veo chứ không cộc cằn nắng gắt ban trưa. Hắn yên ả lạ kì, dọc đường chỉ vài tiếng bim bim của những lái thương chạy từ hướng Chợ Lớn về, vài tiếng chạy bộ lạch bạch của mấy ông, mấy dì...

    Thương vì hắn đẹp, đẹp bởi những tòa nhà nằm im lìm trầm mình giữa mấy tia nắng sớm buổi bình minh, đẹp bởi những hàng cây đang lớn hòa chung dòng đèn xanh đèn đỏ nối đuôi dọc dài bất tận...

    Thương vì hắn an yên giữa tiếng rao bánh giò buổi sớm ven đường, giữa làn khói nghi ngút đâu đó của vỉ sườn nướng thơm lừng, giữa tiếng khóc oe oe giật mình đâu đó của bé con bên cửa sổ chung cư tầng 7...


    Thương vì hắn chứa đủ hết được tất thảy cả mấy chục triệu người, từ mấy kẻ giàu sang ngồi trong ô tô dưới kia, đến mấy kẻ nghèo khó hông nhà hông cửa nằm co ro cạnh thành cầu...

    Thương vì cứ thấy hắn phải chịu đựng từng ngày từng giờ của mớ xô bồ náo nhiệt, của mớ chửi rủa nhăn mày...

    Thương vì hắn chẳng có thời gian trong lành gì cả, lắm lúc chỉ dành được vài phút giây quý giá sớm hôm để thở kịp cho một ngày mới dài chán nản... Nhiều lúc con cứ ngỡ mình còn là một đứa bé, vì cứ luôn nghĩ Sài Gòn như một ông siêu nhân anh hùng đầy bao dung và rộng rãi.

  • Sài Gòn cho con biết rằng con cũng phải thương người, phải bao dung như nó

    Sài Gòn cho con biết rằng con cũng phải thương người, phải bao dung như nóSài Gòn cho con biết rằng con cũng phải thương người, phải bao dung như nó

    Nhớ hồi xưa con trọ học ở hẻm nhỏ quận Nhứt, có lần sáng dậy tự nhiên mệt đờ người, mà thằng bạn ở chung đi học mất tiêu, con mệt nhoài ra trước cửa ngồi mà hổng còn đủ sức ra chỗ tiệm thuốc, thế là cô Bông trước nhà thấy liền chạy dô nấu cháo cho con liền một tô đầy ụ luôn, còn ới luôn cả chú Hai xe ôm gần đó chạy đi mua giùm con hai ngày thuốc nữa, xong còn được chị Mai đi chợ dìa thấy cái cũng cho mấy trái chuối ăn lại sức...

    Thiệt, kiểu hồi đó con có khóc chút ít đó, bởi con đâu nghĩ tình người với người nó đơn giản nhưng đẹp đến dậy đâu. Con ăn sạch tô cháo còn nóng hổi, gặm hết thảy ba trái chuối liền tù tì, còn hông quên uống thuốc chú Hai mua giùm nữa... À mà cũng phải, đó cũng là lúc con bắt đầu con ý thức được rằng, con phải thương Sài Gòn và sẽ thương Sài Gòn một cách chân thành nhất...

    Tới giờ, Sài Gòn gần như nằm trọn trong lòng con rồi á ba, ngày này qua ngày khác cũng thế, chỉ mỗi việc nghĩ rằng mỗi ngày lại được thở đủ hăm tư giờ trên mảnh đất này, con cũng đủ rung động biết bao...


    Sài Gòn cho con nhiều quá ba ha. Con kể quài, khoe quài mà hổng hết được ý nào, cứ kể cho ba nghe cái này lại thêm ra cái khác. Mỗi ngày thức giấc với con đều là một cảm nhận khác với Sài Gòn, tất thảy đủ hết sáu giác quan gợi mở cho con, làm cho con ôm trọn từng khoảnh khắc, từng góc phố hoài niệm chẳng thôi. Rồi lắm lúc con ngẫm nghĩ, con có quá vô tâm thương hoài nơi Sài Gòn cưu mang mình mà quên mất nơi quê hương cắt rốn những năm xưa. Con hoang mang nhiều lắm nhưng con vẫn muốn sống đầy hoài bão của mình với mảnh đất Sài Gòn này, đủ cho con nhiều ý chí, đủ cho con biết mọi thứ đúng sai, đủ cho con biết rằng con đã lớn như thế nào, đã thành người mà ba mẹ mong mỏi chưa và đủ cho con biết con nên trân trọng những thứ gọi là chân thành.

Quảng cáo

Trithuctre

Người đăng

Sunshine

Sunshine

Just live :)


Là thành viên từ ngày: 05/07/2017, đã có 302 bài viết

 

Liên kết logo

Tài trợ

  • Văn hóa cà phê Sài Gòn

BÌNH LUẬN

Bạn cần đăng nhập để bình luận.
No Avatar

Chưa có bình luận nào cho bài này, tại sao bạn không là người đầu tiên nhỉ?

 

Quảng cáo

 

Liên kết: Thoong Studio, Tâm Đức, Nguyen Phan Shop, Hyundai Gia Định, Chụp ảnh cưới